Work Text:
.
.
.
Dick tự hỏi liệu Rose có phải món quà một thiên thần gửi tặng anh hay không.
Tám tháng lẻ sáu ngày sau ngày ấy, Harley Quin bấm chuông cửa căn hộ của anh và Jason, trên tay là một giỏ bện thường xuân bé xíu. Chỉ cần nhìn lướt qua đứa bé, anh đã nhận ra những nét không thể nhầm lẫn của cậu Robin cứng đầu ngày xưa. Sinh linh bé nhỏ sáng rực như thiên sứ, mà làn da trắng lạnh, rực sáng như bảng màu thời Phục Hưng, nuột nà và mỏng tang như vỏ trứng. Lớp tóc tơ lòa xòa trên vầng trán bướng bỉnh, chưa gì đã đen nhánh, lớp lông mi dài và dày tới bất hợp lý phủ trên đôi mắt nhỏ nhắm nghiền.
Anh chẳng sai, đứa bé là “sự kết tinh” của Jason và cô nàng hề của thành phố Gotham. Mà cái mũi này thì chẳng sai vào đâu được.
Con bé giống như một tia sáng trong đời anh, Jason nói thế. Anh loáng thoáng nghe những lời tâm sự trong hoảng loạn của hắn với Roy phòng bên cạnh tối ngày hôm đó.
Hắn nói, lần đầu tiên, kể từ khi anh chuyển tới đây, hắn thấy nếp nhăn giữa đôi mày anh giãn ra đôi chút.
Hẳn hắn sẽ phát cuồng khi thấy khóe miệng anh nhếch lên khi con bé cau có cắn lấy đầu ngón tay anh khi anh chọc mũi nó trong lúc ngủ. Cô nhỏ chỉ chịu ngủ vào hai giờ, và trộm vía, chẳng bao giờ tỉnh trước chín giờ sáng.
Có lẽ mang dòng máu của Gotham là vậy
.
Nụ cười quay trở lại với anh sau một tháng Rose từ trên trời rơi xuống căn hộ của họ.
Sáng trực ca ở Bludhaven PD, chiều tối chạy vội về, bay qua năm cái hàng rào, bốn cái ngõ tối, mười sáu cái thùng rác công cộng để kịp tạt vào mua sữa cho con bé. Hai hôm trước anh suýt giẫm phải đuôi một con chó, nhưng mà không sao, nó có đuổi cũng bị anh nhe nanh dọa lại. Đại khái bộ cảnh phục của anh còn giữ được một thời gian nữa, cho tới khi nó đi theo số phận của những người đi trước, ố một mảng lớn mỗi lần Jason sợ cháy súp cà chua mà quên lót tã cho Rose sau khi hai ba con cùng vầy bồn tắm.
Ít nhất thì nguồn rau quả của nhà đã được hai mẹ của nhóc con tài trợ. Chứ anh chẳng thể để cho con gái phải ăn bột quấy từ thứ rau nát bét mua sau giờ tan tầm được.
Với lại tiền sữa bột đắt đỏ đã ông nội con bé chuyển khoản cho hàng tháng.
.
Một ngày cuối tháng hai, Jason đón Dick từ sở cảnh sát, trong xe là Rosie hai tay vỗ bèm bẹp, miệng thổi bọt bóng phì phì, cái răng sữa sắp nhú hì hục nhai một cọng xanh mướt – món quà mẹ hai tặng, sau khi nghe Jason kêu ca về niềm ham thích đặc biệt của cô con gái nhỏ với ngón tay của Dick. Anh phì cười khi nó nhả ngay cọng cây, nhe cái răng (duy nhất) cạp lấy tay anh day day, nhấc con gái ra khỏi ghế, ôm nó vào lòng, thắt dây an toàn cho cả hai khi Jason nổ máy.
Nụ cười của anh nhạt dần mỗi cây số chiếc xe tiến về thành phố Gotham.
.
Jason không nhầm, nụ cười của Dick hoàn toàn biến mất khi đặt chân vào biệt thự.
Ánh mắt anh dịu dàng khi thấy Rose cọ mũi vào lòng Alfred, tỏa những tia lấp lánh khi nó toét miệng cười trong vòng tay khổng lồ mà vụng về của Bruce. Bàn tay nhỏ xíu nắm lấy những lọn tóc đỏ rực của Babs, tiếng kêu phấn khích khi bị Cass chọc vào cái bụng căng mềm làm những nếp nhăn sớm bên khóe mắt anh ép lại trong niềm hạnh phúc.
Nhưng hắn cũng thấy, ánh sáng tắt dần trong đôi mắt ấy khi con bé nắm đuôi tóc vàng óng của Stephanie giật giật không buông. Đôi mày anh xô vào nhau khi cô con gái tí hon của họ hết đập tay Timothy đi, rồi lại cắn ngón tay cậu chàng định chọt mũi nó, đôi má phính ửng hồng, cái mũi giống hệt Jason chun lại giận dữ.
((Timothy chỉ cười, chắc tại em vừa từ Hang Dơi lên.))
Hắn chỉ kịp đỡ lấy anh ngồi xuống sofa khi một bóng đen khổng lồ vẫy đuôi lao tới, không ngừng liếm đôi chân nhỏ thò ra từ cái cũi.
((Khuôn mặt Bruce chưa bao giờ già nhanh như thế, kể từ khi phải đóng một cái chuồng mới phía bên kia đồi biệt thư cho con chó trung thành không chịu rời chủ nhân đích thực của nó.))
.
Đêm ấy, lần đầu tiên, Rose tỉnh dậy, khóc quấy vào bốn giờ sáng.
Jason ngái ngủ bò tới bên cũi dỗ con, thầm nhủ có lẽ con bé không quen hơi nhà.
Hắn khựng lại khi thấy Dick ngồi đó tự khi nào, chăm chăm nhìn bốn con số dạ quang xanh lá nhấp nháy trên mặt đồng hồ điện tử. Má anh lạnh băng hai dòng nước mắt.
((Trái tim của người nhà Wayne không bao giờ có thể rời bỏ ngôi nhà này, dù có đi tới đâu.))
((Alfred nói thế.))
.
Mười giờ sáng ngày hai mươi bảy tháng hai, dưới bầu trời xám xịt của Gotham, lần đầu tiên Rose Damiana Wayne gặp được người chú nó mang tên, Damian Wayne Al Ghul.
Trời không mưa, cỏ đủ khô và mềm để đặt bé gái sáu tháng tuổi xuống mặt đất êm ái. Cô nhỏ ngả nghiêng, bàn chân bàn tay bọc kín trong lớp tất mềm, chậm chậm bò tới bên mặt đá, đập đập lên hàng chữ khắc thấp, đôi má phớt màu vàng ruộm của những tia nắng hiếm hoi, cái miệng nhỏ tóp tép, chậc chậc mấy tiếng.
Chẳng hề ngạc nhiên, Dick là người đầu tiên bật khóc. Đúng hơn là mắt anh vẫn chẳng hề khô từ sáu tiếng trước. Jason chỉ bất ngờ một chút khi người thứ hai và thứ ba rơi nước mắt lại là Bruce và Tim.
.
Tối hôm ấy, gia đình nhỏ ba người rời khỏi biệt thự nhà Wayne sau bữa tối. Cô gái nhỏ tặng lại cho Bruce một cái hôn lên má thật kêu. Tim nín thở chờ tới lượt mình, và nhận được hai cái vỗ đầu nhẹ hẫng từ nắm tay xinh xẻo. Cậu tân sinh viên trường đại học Oxford ngẩn người trước tiếng chép miệng lạ lẫm (lại một lần nữa) phát ra từ khuôn miệng nhỏ xíu.
((Trong gương chiếu hậu, Jason vẫn thấy bóng Timothy đứng đó cho tới khi biệt thự nhà Wayne khuất sau ngọn đồi)).
Ánh đom đóm nhấp nháy rời khỏi bờ vai Bruce, theo Titus quay trở về nơi người bảo vệ trung thành túc trực.
.
Jason phóng xe trên đường quốc lộ. Bên cạnh hắn, Dick với Rose trong lòng đã ngủ say. Còn hắn, cứ vài phút lại liếc chiếc gối ôm Robin còn mới đã loang lổ vết ố trên băng ghế phía sau.
.
Bốn giờ sáng sáng, xe phi qua biển “Chào mừng tới Bludhaven”. Tiếng Rose thổi bọt bóng phì phì hòa lẫn tiếng ngáy khe khẽ của Dick át tiếng máy ô tô rì rì bên tai Jason, đưa họ trở về nhà.
=========
