Chapter Text
Chuyện xảy ra vào mùa thu năm họ mười sáu tuổi, khi Vongola đã chuyển mình trở thành một trong những phe phái có tiếng trong vùng và tần suất xung đột giữa họ và những phe khác đang ngày một cao hơn.
Một trong những kẻ thù không đợi trời chung của họ đã, đang, và sẽ luôn là những tín đồ sùng đạo một cách ám ảnh và mù quáng, và căm ghét ngoại hình lạ mắt của Cozart như cái cách họ ghê tởm những tội ác tày trời, những mụ phù thủy và những ác quỷ của Địa ngục.
Hồi trước, Cozart lúc nào cũng cẩn trọng. Cậu ấy ra đường là kéo mũ che kín mắt, lúc nào cũng thủ sẵn trong người chiếc kính dày cộp để lấy ra đeo mỗi khi thấy những kẻ cuồng đạo một cách cực đoan đi qua, luôn luôn cúi đầu, sống lặng lẽ như một bóng ma.
Thế nhưng, mọi chuyện giờ đã khác, kể từ cái ngày cậu ấy chấp nhận từ bỏ lối sống đó, đề nghị với Giotto là thành lập một ban trị an để thiết lập trật tự cho thiên đường tội phạm mà bọn họ đang sống. Cậu ấy đã bước ra ngoài ánh sáng, và trở thành mục tiêu của đám người cực đoan ngay lập tức.
Giotto đã biết là để làm điều đó, để một người không thích đối đầu hay sự chú ý như Cozart quyết định đứng lên đấu tranh một cách hiên ngang như thế, phải cần rất nhiều lòng dũng cảm. Tối đó, khi về nhà và lên kế hoạch thành lập ban trị an, anh đã nghĩ là mình phải đáp trả lại sự can đảm đó thật xứng đáng. Anh sẽ đấu tranh cho Cozart nhiều hơn bao giờ hết, anh sẽ không bao giờ cúi đầu im lặng như cái cách cậu ấy luôn ra hiệu cho anh làm mỗi khi mà có những người bàn tán về đôi mắt của cậu ấy, anh sẽ từ bỏ toàn bộ mối quan hệ, liên minh và sự tài trợ mà người ta hứa hẹn cho anh với cái giá là từ bỏ Cozart, anh sẽ luôn ghép Cozart đi với một hoặc nhiều người hơn, những người tốt nhất của họ, để họ có thể bảo vệ Cozart theo cái cách mà cậu ấy không bao giờ thèm bảo vệ chính mình.
Hệ thống sắp xếp đó hoạt động tương đối tốt trong suốt thời gian Vongola dần trở nên lớn mạnh hơn, nhất là khi Cozart kiếm từ đâu về những người có ngọn lửa lạ không kém gì cậu ấy. Cả việc cậu ấy thường đi rất nhiều nơi để chiêu quân cho Vongola cũng giúp nữa, đưa cậu ấy đi xa khỏi một trong những cái ổ tội ác đen tối nhất đất Ý.
Nhưng nó cũng chỉ giúp được đến thế thôi.
“Simon!”
Ngay lập tức quay về hướng đó, Giotto nghĩ là, Mình chưa từng nghe thấy chị ấy sợ hãi như vậy bao giờ, rốt cuộc là có chuyện gì—
Mọi việc xảy ra chỉ trong một cái chớp mắt.
Giotto cảm giác như đến hết phần đời còn lại, anh cũng không thể quên được khoảnh khắc ấy. Cozart với ngọn lửa Mặt đất sáng rực trên trán, hàng chữ rune cổ đại bao trùm hai tay hạ gục những kẻ cao to gấp rưỡi cậu ấy, và bị một người đeo gia huy của Vongola ở bắp tay đẩy về phía lưỡi dao của một kẻ mặc đồ rất trắng.
“Cút về Địa ngục đi, đồ ác quỷ!”
Một nhát lia tàn nhẫn. Mục tiêu là cặp mắt đặc biệt vô cùng của Cozart mà Giotto đã lấy việc trân trọng và khen ngợi nó mỗi lần có cơ hội như là một sở thích, một niềm vui, một sứ mệnh. Cặp mắt có màu đỏ vì Cozart có nhiều tình yêu tới mức chỉ trái tim và tâm hồn cậu ấy là không đủ chỗ chứa đựng.
Cậu ấy vung tay, hàng chữ rune cổ đại bao quanh kẻ kia và ném hẳn ra vào người của tên đã đâm sau lưng cậu ấy, nhưng mọi chuyện đã là quá trễ. Nhát chém của hắn trúng rồi.
Giotto chưa bao giờ nghĩ là mình có thể cảm thấy phẫn nộ như thế.
Và… thời điểm anh định hình lại được, thì toàn bộ chiến trường nơi họ đang giao đấu đã ngập tràn trong băng giá. Nó… không phải là băng của người mà Cozart đã luôn trìu mến gọi là chị gái kể từ khi cậu đưa chị ấy về chốn chất đầy mầm mống tội ác mà họ thân thương gọi là nhà.
Cái nơi vốn hỗn loạn chỉ mới giây trước, không hiểu sao giờ lại trở nên yên lặng như tờ. Giotto thì đang… giữ Cozart trong vòng tay của mình. Cậu ấy đang không phản hồi. Anh ngước lên, hoảng hốt tìm G, vì G sẽ luôn có cách để giải quyết tất cả mọi thứ—
G đứng đó, sững sờ nhìn Giotto như thể cậu ấy chưa từng thấy anh bao giờ. Thế nhưng, cậu ấy ngay lập tức quay về phía đằng sau và thét lên, “Knuckle! Mau tới đây nhanh lên!”
***
Hai tiếng đồng hồ Knuckle nhốt mình trong phòng riêng của Cozart là hai tiếng đồng hồ dài nhất mà Giotto từng trải qua trong đời.
Anh không thể ngồi im một chỗ, đứng dậy đảo qua đảo lại trước cửa phòng đóng chặt, khe cửa còn sáng lên ánh vàng rực rỡ của lửa Mặt trời. Anh biết những người đang loanh quanh gần đó đang nhìn anh với cặp mắt chứa đầy câu hỏi, nhưng chính anh cũng chẳng hiểu chuyện quái gì đã xảy ra trong cuộc xung đột đó cả, chỉ biết việc đó đã buộc cuộc chiến phải ngừng lại và cho họ thời gian đưa Cozart về trụ sở là anh đã thấy biết ơn lắm rồi.
Giotto cắn môi, đầu óc liên tục chiếu đi chiếu lại cảnh Cozart bị chính đồng minh của mình phản bội. Anh chưa có thời gian lôi kẻ đã có ý định đả thương cậu ấy ra để xử lý, nhưng anh nghĩ chắc ai đó sẽ thay anh làm rồi. Alaude hoặc là Daemon hoặc là Elena. G ít ra còn giữ hình tượng trước mặt cấp dưới tốt hơn anh, cậu ấy ngồi im không động đậy từ lúc Cozart được chuyển vào đây tới giờ, đầu cúi gằm đặt trên hai mu bàn tay đan vào nhau, giống như là đang cầu nguyện.
G không tin vào Chúa, dù sao thì các con chiên lạc lối của Ngài đã muốn thiêu sống Cozart trên dàn lửa thiêng từ hồi cậu ấy mới mười bốn tuổi, và mới vài phút trước thôi thì vừa có ý định khiến cậu ấy mù chỉ vì cái niềm tin ngu xuẩn là biểu tượng bẩm sinh của Cozart là dấu hiệu cho việc bị ác quỷ chiếm hữu. Nhưng mà, lần đầu tiên trong đời, Giotto thấy G làm một thứ gì đó có thể coi như là cầu nguyện.
Còn Giotto thì, lần đầu tiên trong đời, quá cay đắng và phẫn uất để có thể cầu xin phước lành của Chúa. Anh chỉ hi vọng bất cứ phép màu gì đã xảy ra ở nơi chiến trường cho phép bọn cậu chuyển Cozart về ngay nơi an toàn, nó sẽ tái diễn lại lần nữa. Vì chuyện không đơn thuần chỉ là về thị lực của cậu ấy, mà là—
Trước khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, trước khi bị đám người lớn mù quáng, tàn nhẫn và xấu xa tiêm nhiễm vào đầu những suy nghĩ lệch lạc và nhảm nhí, trước khi cậu ấy bước ra khám phá mọi thứ xung quanh, cậu ấy đã kể là…
Cậu ấy từng yêu đôi mắt của mình rất nhiều.
Đứa trẻ nào cũng muốn cảm thấy mình là một sự tồn tại đặc biệt, độc nhất vô nhị trên đời. Và còn điều gì tuyệt vời hơn là có đôi mắt không một ai khác có được và luôn được gia đình xung quanh ngợi ca vẻ đẹp kỳ diệu của nó chứ?
Cho đến khi cả nhà cậu ấy bị một đám người tự cho mình là công lý và chính nghĩa thiêu rụi.
Cậu ấy đã từng thủ thỉ với anh và G như thế, năm mười lăm tuổi, sau khi suýt chút nữa tự giết chết bản thân bằng việc để mình bị mang lên giàn lửa thiêu. Bởi vì bọn họ đã bắt được Giotto và G, và họ đã nói là “Mày hãy tự xoá sổ cái sự tồn tại xấu xí của mày đi nếu muốn lũ nhóc này sống!” và “Mau cút về Địa ngục và trả lại sự tự do cho hai đứa bé tội nghiệp này đi, đồ ác quỷ!”
Giotto đã gào lên phản đối, G đã phản kháng quyết liệt hơn bao giờ hết. Cozart bằng tuổi bọn họ, người lúc nào trông cũng có vẻ xanh xao hơn vì cậu ấy không ăn được nhiều, vậy cớ sao người ta coi bọn cậu là trẻ con nhưng lại coi cậu ấy là ác quỷ?
Mắt Giotto có màu cam . Lạy Chúa, mắt G cũng có màu đỏ mà! Nó chỉ không đậm như Cozart mà thôi! Vậy tại sao chỉ có mình cậu ấy phải chịu bất công kinh khủng như thế? Là biểu tượng kim la bàn ư? Hay là vì lửa của cậu ấy không nằm trong thứ mà người ta tụng ca là Thiên Hỏa?
Cozart từng nghiêng đầu, cười rất buồn và bảo, “Là cả hai đấy. Và còn một số cái khác nữa.”
Những cái khác đó là gì, cậu ấy chưa bao giờ hé lộ, và Giotto nghĩ là dù bốn năm qua anh có tìm ra được một vài lý do, nhưng chừng ấy vẫn là chưa đủ những gì Cozart đã nhắc tới ngày đó. Về khoản thần thần bí bí và giữ bí mật thì cậu ấy lúc nào cũng ăn đứt anh với G rồi.
Giotto đi, đi và đi, cảm giác như anh sắp đục lỗ trên sàn nhà tới nơi rồi. Đầu anh cứ xoay mòng mõng với những thước phim ngắn cực kỳ rõ ràng về Cozart và những bất công vô lý mà cậu ấy phải chịu đựng, suốt từ khi bọn họ quen nhau tới giờ. Anh cứ nghĩ về Cozart, không sao ngừng được dù chỉ một giây.
Cozart lúc nào trông cũng man mác buồn, ánh nhìn luôn hiền lành và xa xăm, khiến nhiều lúc Giotto toàn vô thức nắm lấy bắp tay cậu ấy một cách bất ngờ, vì anh cứ có cảm giác là những khi Cozart nghĩ về những thứ chỉ có cậu ấy mới nghĩ ra được và hướng mắt về đường chân trời, cậu ấy sẽ đột nhiên trôi vào hư không, và biến mất.
Giotto là Bầu trời. Nhưng chính anh cũng không chắc mình có thể tìm lại Cozart không nếu như cậu ấy tan vào không khí. Hoặc tệ hơn, để mặt đất dưới chân nuốt chửng. Chỗ đó với cậu ấy là nhà mà.
Trời ơi, mình đang nghĩ cái quái gì thế này?! Anh vùi tay vào tóc, nắm chặt lại thành nắm đầu và cố gắng dùng cảm giác nhức nhối để trấn tĩnh bản thân. Nếu cứ nghĩ mãi về chuyện này, anh có cảm giác mình sẽ phát điên mất.
Giotto đưa mắt nhìn xung quanh, thấy mọi người trông ai cũng đứng ngồi không yên. Hai năm trước, Cozart bắt đầu đi ra những khu vực khác để tìm thêm đồng minh cho Vongola, để lại việc xây dựng và phát triển trụ sở chính cho anh và G. Cậu ấy bằng một cách nào đó lại tìm được về một người có ngọn lửa đặc biệt giống cậu ấy, lửa Sông băng, ngay sau chuyến đi đầu tiên ra khỏi thị trấn. Một cô gái hiếm hoi trong hàng ngũ chiến đấu trên tiền tuyến, nhưng đến Alaude cũng phải gật đầu công nhận khả năng của cô ấy, và nhận lại là cái nụ cười tự hào và rạng rỡ hiếm có từ Cozart.
Cô ấy giờ đang đứng tựa vào tường, mặt trắng bệch, cắn móng tay đến bật máu, đế giày và găng tay không ngừng đóng băng rồi tan băng. Thấy khả năng kiểm soát lửa bậc nhất tổ chức của cô ấy đột nhiên rối tung hoàn toàn như thế là đã đủ để hiểu được tâm trạng của cô ấy giờ thế nào rồi. Đứng cạnh với một tay đặt trên vai cô ấy là người mà Cozart thân thương gọi là anh trai, một thuật sĩ có ngọn lửa lạ chẳng kém cậu ấy và chị gái cậu ấy, lửa Sa mạc.
Giotto không thể không nghĩ là họ có gì đó thật giống với những người thân cận nhất của anh, những người được gọi với cái tên “hộ vệ thời tiết”. Mặt đất, Sông băng, Sa mạc… có vài người trong tổ chức nghe theo Cozart nhiều hơn là Giotto… liệu có lẽ nào…
Cánh cửa phòng bật mở.
Tất cả mọi người lập tức hướng ánh nhìn về bóng hình đang bước ra ngoài căn phòng. Knuckle trán đẫm mồ hôi, nhưng vẻ tươi tỉnh trên gương mặt anh ấy khiến cho nỗi lo đang gặm nhấm trái tim Giotto vơi bớt hẳn đi, giống y như là Mặt trời.
“Thành công cực hạn! Mắt của Cozart cứu được rồi!!”
Giotto suýt chút nữa thì quỳ xuống ngã gục vì nhẹ nhõm. Đấy là nếu như G không biết đã đứng lên từ khi nào tóm lấy vai anh.
Anh ngước lên nhìn G, tự hỏi biểu cảm trên mặt mình trông phải khó coi tới mức nào mà cậu ấy trông dịu dàng hơn hẳn, viền mắt lấp lánh thứ gì đó trông giống như là nước mắt.
“Đi, vào gặp Cozart thôi.”
Cậu ấy nói, kéo tay Giotto vào trong phòng.
