Actions

Work Header

Baby-Making for Dummies

Summary:

Anaxa làm thí nghiệm cải tạo cơ thể người, và ở bước cuối cùng anh yêu cầu Phainon giúp đỡ. Cụ thể là giúp anh mang thai một đứa trẻ.

Notes:

1. Phainaxatober Day 6. NSFW - Breeding. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
2. Anaxa is Cuntboy (only cunt no cock)
3. Xin được gửi lời cảm ơn tới các đồng chill đã giúp làm beta reader cho fic.

Work Text:

Tai Phainon ù đi, mắt xanh trợn tròn, khuôn miệng hơi hé ra, thở gấp với con chữ cứ lần lữa mãi không vuột ra được khỏi đầu môi. Ba bốn lần như thế, gã trai mới cố nuốt nước bọt, thốt lên được vài từ với giọng khô khốc.

“Ý anh là sao?”

Chỉ vừa mới đây thôi gã vẫn tưởng hôm nay là một buổi ghé thăm hết sức bình thường. Anaxa mời gã tới nhà chơi, cũng chẳng phải lần đầu nên Phainon nào dám nghĩ nhiều. Thế rồi mới vừa bước vào phòng khách, Anaxa chợt nhìn chằm chằm vào gã. Sự thấp thỏm chẳng giấu được vào đâu hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp, con ngươi xanh hồng đảo quanh, trong những ấp úng mãi mới thành lời. Một câu hỏi làm gã trai chết lặng, điếng người mất một lúc.

Nhưng rồi giờ đây bao thắc mắc dồn nén cuối cùng chỉ gói gọn trong vỏn vẹn có ba từ. Hình như lại khiến người đối diện hiểu lầm, tưởng rằng cậu không nghe rõ những lời mình mới nói nên từ tốn lặp lại.

“Anh muốn em, giúp anh mang thai.”

Anaxa cố tỏ ra thản nhiên, dù vành tai giấu dưới tóc đã sớm nóng rực, bàn tay nắm hờ cũng nhớp mồ hôi. Tim anh đập thình thịch theo từng từ nói ra, hô hấp cũng chẳng thể giữ nhịp. Thế nhưng cậu trai còn bối rối hơn gấp bội, nên chẳng thể để ý đến thái độ bất thường của người lớn hơn.

Muôn vàn câu hỏi bủa vây lấy gã cùng những cảm xúc hỗn loạn. Trước đó Phainon cũng từng nghe Anaxa không ít lần nhắc tới nghiên cứu anh đang làm, nhưng… nhưng anh không hề nói sẽ biến chính bản thân thành đối tượng thử nghiệm. Và giờ, nhờ gã giúp anh, chỉ vì cái thí nghiệm đó. Hít một hơi thật sâu, ghìm chặt âm thanh kêu gào hãy cứ đồng ý đi đang sôi lên trong lòng, Phainon cố gắng nói chuyện bằng lý trí để làm cho ra nhẽ.

“Tại sao lại là em?”

Người lớn hơn cúi đầu, đôi tay mảnh khảnh mân mê góc áo, vành tai lấp ló sau mái tóc xanh đỏ lựng như sắp hòa màu với chiếc khuyên tai anh đeo. Tới lúc này, gã trai mới chợt giật mình nhận ra, Anaxa cũng chẳng thản nhiên như vẻ ngoài anh vẫn cố thể hiện. Nỗi lòng xốn xang của gã chợt dịu lại, và lý do dường như chẳng còn quan trọng tới thế nữa.

Người đối diện là Anaxa, là người gã đã thầm thương gần mười năm, từ khi vẫn là một đứa sinh viên năm nhất chập chững vào đại học, cho tới tận giờ khi đã có cuộc sống hoàn toàn độc lập. Phainon đã tìm cách để giữ được liên lạc với giảng viên của mình, người chỉ hơn gã vài tuổi, và cố gắng để cả hai trở thành bạn.

Song, âm ỉ tận sâu tâm trí, mối quan hệ gã muốn nào có dừng lại ở mức độ bạn bè. 

“Anh…” Dường như trải qua không ít đấu tranh tư tưởng, Anaxa chợt lên tiếng, giọng có phần hoảng loạn. “Anh không biết! Nhưng khi nghĩ tới ai đó, anh chỉ nghĩ đến mỗi em thôi!”

Tim Phainon chợt hẫng một nhịp bởi những lời đó, và với gã thế là quá đủ. Bất kể niềm tin của Anaxa xuất phát từ cùng một loại cảm xúc với gã, hay chỉ đơn giản vì Phainon là một người bạn mà anh thấy có thể nhờ cậy. Gã thỏa mãn với việc là lựa chọn duy nhất mà Anaxa đã nghĩ tới, chỉ cần vậy thôi. Thế rồi khoảnh khắc gã trai chuẩn bị gật đầu, Anaxa bỗng nói thêm.

“Bỏ đi, chuyện này thật buồn cười. Đáng lẽ anh không nên lôi em vào rắc rối.” Người lớn hơn lầm bầm chợt to chợt nhỏ, có vẻ đã rối tới không lựa lời nổi nữa. “Có lẽ bên viện nghiên cứu sẽ có người sẵn sàng…”

Thấy thế gã vội tiến đến nắm chặt lấy vai người đối diện, ép anh phải ngẩng lên nhìn trực diện với bản thân.

“Anaxa! Em đồng ý.” Như sợ anh nghe không rõ, gã còn gằn giọng nhấn nhá lại từng chữ. “Em, đồng, ý.”

Người lớn hơn sững sờ rồi lại lắc đầu tự phủ nhận. “Em không cần tự ép buộc vì anh.”

“Đừng nói chuyện buồn cười thế, Anaxa. Sao anh biết em có miễn cưỡng hay không?” Phainon thở dài khe khẽ. “Không, em sướng muốn phát điên lên được. Một đứa con với anh ư, đó là giấc mộng viển vông nhất mà em chẳng cả dám mơ. Em chỉ không biết liệu anh có chạy trốn nếu biết cảm xúc em dành cho anh.”

Gã trai lẳng lặng chờ đợi, cho anh thời gian và cơ hội để đẩy bản thân ra. Nhưng rồi sắc đỏ mau chóng lan từ tai qua khắp cả gương mặt của Anaxa, con ngươi xanh hồng hấp háy, môi mỏng khẽ mím vì xấu hổ. Cơ thể anh mềm nhũn, dần thả lỏng trong vòng tay gã, và chẳng có lý do gì mà gã không cúi xuống, cẩn thận cạy mở đôi môi vẫn ao ước, nhẹ nhàng luồn lách vào khoang miệng của Anaxa, kéo anh vào nụ hôn đầu tiên họ có với nhau. Ban đầu gã đã tưởng là ảo giác do khao khát quá lâu, nhưng rồi khi chiếc lưỡi xâm nhập sâu hơn và cơ thể mảnh mai của anh đã nằm trọn trong lòng, Phainon biết nhiệt độ bản thân cảm nhận được không phải ảo giác.

Vội vã bứt ra, gã lo lắng áp trán mình lên trán Anaxa, xúc cảm nóng bỏng truyền qua làm Phainon phải giật mình.

“Anh bị sốt à?” Bao tơ tưởng diễm lệ bỗng bay sạch, gã sốt sắng hỏi, tay còn đưa lên sờ lại một lần để xác định.

Giờ thì toàn bộ phần da lộ ra ngoài không khí của Anaxa đều ửng hồng tới muốn nhỏ máu, anh đưa tay ngăn hành động của gã trai lại. Trước biểu cảm khó hiểu và bồn chồn của Phainon, người lớn hơn hé miệng, ngắc ngứ mãi mới lí nhí thốt lên vài từ với giọng khàn khàn.

“Không… không phải sốt đâu.” Nắm lấy tay gã, Anaxa ngại ngùng mãi mới dám nói thật. “Là… là do anh dùng thuốc kích thích kỳ rụng trứng nên cơ thể mới nóng lên.”

Phainon sững sờ, cổ họng khô khốc và dục vọng vẫn kìm nén bao năm bỗng chốc bùng nổ. Đũng quần gã chướng đau, mắt xanh cũng đỏ đục như mặt biển bị khuấy động. Không còn gì có thể ngăn cản gã bế thốc anh lên, đi thẳng tới phòng ngủ. Để rồi khung cảnh bên trong làm lý trí của gã hoàn toàn rụng rời. Rõ ràng là Anaxa đã chuẩn bị sẵn cho việc ngỏ lời với gã trai và cả những gì tiếp diễn sau đó nữa. Những con thú đại địa nhồi bông hay nằm ngang dọc đều bị cất đi, ga giường và gối chắc hẳn cũng vừa thay mới. Tủ đầu giường thậm chí đặt sẵn cả nước uống, và cả một chồng khăn sạch được xếp gọn gàng.

 

Thật từ tốn và cẩn thận, Phainon đặt Anaxa lên chính giữa giường, nắm lấy góc áo anh và dừng lại để ngước lên nhìn anh như ướm hỏi. Tới khi nhận về cái gật đầu rụt rè của Anaxa, gã mới dịu dàng lột bỏ từng lớp y phục, như sợ rằng vải cũng có thể làm anh đau. Chẳng mấy, một Anaxa trần trụi và nguyên sơ hiện ra trước mắt gã. Cảm giác bị phô bày khiến anh vô thức đưa tay che ngực, đùi ngọc cũng khép chặt, giấu bớt đi vùng kín bí ẩn. Con ngươi hồng xanh ngước lên ngại ngùng liếc gã rồi vội lảng đi.

“Quần áo… ưm, quần áo của em.” Người lớn hơn rụt rè nhắc nhở.

Dĩ nhiên Phainon chẳng để anh phải đợi, gã đối xử với bản thân cũng chẳng cần nâng niu như với Anaxa. Mau chóng vứt sạch mấy thứ vướng víu trên người, gã hấp tấp xà xuống, giữ lấy đầu gối và tách chân anh qua hai bên. Phần da thịt láng mịn lộ ra trước gã, mu thịt căng phồng bọc lấy các nếp gấp hồng hào hẵng còn e ấp như nụ hoa chúm chím. Dường như bị ánh mắt nóng rực của Phainon kích thích, khe hở ẩn giấu tít sâu trong dần rỉ nước, nhỏ ra từng giọt lấp lánh dính lên âm hộ.

“Làm ơn, đừng nhìn...”

Thấy đôi mắt xanh trợn tròn chòng chọc thẳng vào giữa hai chân mình, Anaxa e thẹn muốn đưa tay xuống phủ lên, rồi lập tức bị gã trai bắt lấy. Thay vào đó, là những ngón tay to dài của Phainon lấn tới, nhẹ kéo mép thịt ra như tẽ mở cánh hoa mong manh. Âm hộ nhỏ xinh hé nở một góc với kẻ thèm muốn, nước bọt cứ vô thức ứa ra làm gã phải nuốt xuống liên hồi, răng nanh râm ran cạ lên đầu lưỡi.

“Anh muốn tạo em bé với em, mà mới vậy đã ngại thì khó lắm.” Vừa nói, Phainon vừa đưa thêm một ngón tay nữa vào giữa để mở bung hẳn đóa hoa ngại ngùng ra. “Đã bao giờ anh thử tự chạm vào bản thân chưa?”

“Có, nhưng là để kiểm tra thôi.” Anaxa trả lời một cách thành thật.

“Chà…”

Gã trai khẽ cảm thán, móng cùn gẩy khẽ hạt ngọc non nớt nhỏ xinh chẳng ngờ nhiêu đó cũng đã làm cơ thể anh giật nhẹ. Đôi tay lóng ngóng của Anaxa chống ra sau nắm lấy ga giường, đùi hơi run rẩy cố kìm phản xạ muốn kẹp lại, miệng nhỏ rì rầm với Phainon chẳng khác gì làm nũng.

“Lạ quá, em đừng khuấy nữa.”

Anaxa thật ngây thơ, quá ngây thơ với cái tuổi của anh, một hệ quả của nhiều năm tháng chỉ quanh quẩn ở phòng thí nghiệm với những dung dịch giả kim và các nghiên cứu. Nếu không, anh đã biết rằng việc nói chuyện như thế với một gã đàn ông đã đói khát quá lâu, mang theo con cặc sưng to đau cứng giữa háng, trong bộ dáng dễ dàng bị xâm phạm, chỉ làm Phainon muốn phá vỡ anh hơn. Và chẳng có sự dạy dỗ nào dễ hơn thực hành, thay vì dừng lại theo lời cầu xin, gã trai đưa thêm ngón thứ ba vào miết khắp lồn non, kẹp lấy nếp gấp kéo nhẹ rồi vân vê.

Khoái cảm xa lạ làm Anaxa rên lên khe khẽ như một chú mèo, ngón chân vô thức bấu xuống lớp vải xám xanh bên dưới. Nhưng mặc cho chủ nhân có tỏ ra ngại ngùng tới đâu, cơ thể vẫn đưa ra đáp án chân thật nhất. Dịch nhờn trào ra từ âm đạo bé xíu chưa từng bị chạm đến, thấm vào vách mềm và rơi lên tay gã. Phainon đưa lên mũi để ngửi, rồi không chút ngần ngại liếm sạch, vị thơm ngọt khiến gã trai phải hít hà và trở nên tham lam.

Không chút ngần ngại, mái đầu trắng rúc vào giữa đùi ngọc nõn nà, rải đầy nụ hôn lên da trắng mịn trước lúc rê lưỡi tới âm vật hồng hào của Anaxa. Răng nhẹ cạ lên hột le có dấu hiệu sưng tấy, lưỡi cuốn hết chất lỏng trên âm hộ rồi liếm lên miệng huyệt như để xin thêm nhiều hơn. Nước lại rỉ ra chiều theo ý gã, nhưng vẫn là quá ít với cổ họng khát khô của Phainon. Đầu lưỡi gạ gẫm khe hở, đảo vòng quanh mép ngoài rồi bất ngờ đẩy vào trong, liếm láp vách tường nóng sốt nhũn như thịt quả mọng. Lỗ huyệt siết lại, co bóp quanh lưỡi gã, chẳng rõ là xua đuổi hay mời gọi. Dâm dịch cứ ầng ậc tuôn trào chảy thẳng vào cái mồm tham lam của Phainon, bón no gã, tí tách dọc theo đường viền cằm nhỏ thành vũng lên ga trải giường.

“Anh nhạy cảm ghê.” Gã khen ngợi nức nở với miệng lưỡi dính nhớp chẳng rõ tiếng, không quên đưa thêm một ngón tay vào lồn non để nới lỏng, mở đường cho dương vật nặng trĩu của bản thân. “Nhiều nước nữa.”

Lời gã dường như làm Anaxa càng thêm tủi hổ, anh phản bác một cách yếu ớt, dù hông vẫn ưỡn lên theo phản xạ, đẩy bản thân sâu hơn vào mồm gã trai.

“Đó là do thuốc…”

À, kỳ rụng trứng, thứ làm cơ thể Anaxa có nhiệt độ lý tưởng nhất chẳng khác nào cái tổ chuẩn bị sẵn cho con cặc của Phainon. Chắc gã sẽ tin thuốc là nguồn cơn chính nếu đùi Anaxa không siết chặt quanh đầu bản thân, như một lời giục giã đòi hỏi thầm lặng. Dĩ nhiên là Phainon nuông chiều bạn tình của mình hết mực, húp sạch nước dâm ngọt ngậy, thứ mà nếu có thể gã rất sẵn lòng được uống mỗi ngày.

Ngón tay thứ hai được đẩy vào làm huyệt nhỏ trở nên quá chật chội, nhưng việc mở rộng cần được ưu tiên nên gã đành bứt ra. Tỏ nỗi tiếc nuối bằng cái mút mạnh vào đùi trong tới bầm tím da thịt, thích thú lặp lại không ngừng. Cổ chân mảnh khảnh tới mức chỉ cần dùng chút lực là sẽ gãy nằm trọn trong tay còn lại của gã, bị nhấc lên để Phainon dễ dàng hôn thưởng thức. Gã trai thề rằng từng chẳng biết bản thân có những sở thích kỳ lạ tới vậy, từ ngón chân ửng hồng, rồi bàn chân nhỏ bé, gã muốn nhai nuốt từng tấc cơ thể Anaxa. Vòng nhật hoa ẩn trong sắc xanh khẽ sáng lên như ánh mắt săn mồi của dã thú, khẽ khàng tiến gần từng chút cho tới khi nắm trọn con mồi.

Hai ngón tay gã luồn sâu tới gốc vào trong âm đạo, ấn lên vách huyệt ấm mịn như nhung, quấy đảo miệng nhỏ chưa quen với dị vật tới mềm ra. Miệng hắn ngậm lấy đầu ngón chân, rê qua gang bàn chân rồi cắn cả gót hồng. Phainon bận bịu khai thác cơ thể Anaxa, buông bàn chân đã đẫm nước bọt để gom lấy eo trần thon thả. Với một bàn tay, gã dễ dàng nhấc nửa thân dưới của anh lên đặt lên đùi bản thân dang rộng chân người bên dưới sang hai bên hông. Việc điều chỉnh tư thế giúp Phainon dễ dàng khom mình bao trọn núm hoa nhỏ xinh vểnh lên trong không khí vì bị bỏ quên nãy giờ. 

Gã đã mon men muốn đưa thêm ngón tay thứ ba mấy lần, nhưng Anaxa vẫn căng thẳng quá, cơ thể chưa thử qua tình dục non nớt tới đáng thương. Song, Phainon không thiếu sự kiên nhẫn, hút mạnh đầu ngực hòng đánh lạc hướng anh. Chẳng mấy đầu ti bị gã làm cho sưng phồng, quầng đỏ xung quanh cũng in đầy dấu hôn đỏ tía. Bên dưới ngón tay gã vẫn không ngừng khuấy đảo, tìm lấy những điểm nhạy cảm để đay nghiến, cố kéo căng cái lỗ rỉ nước để nới cho rộng.

Dường như mọi thứ đang dần chạm tới giới hạn, giọng Anaxa chẳng thể kìm lại nữa, anh ngúng nguẩy với chính bản thân, sợ hãi với thứ cảm xúc đang trào dâng, rồi lại tự giác di chuyển để tìm kiếm thêm khoái cảm. Buồn sao anh nằm gọn trong tay gã, mềm oặt như một con búp bê chỉ biết hứng lấy những gì Phainon cho theo nhịp điệu của gã trai.

Cực khoái nguy hiểm ngày một gần, gấp rút truyền khắp thân hình mảnh dẻ của Anaxa, lạ lẫm và vui sướng chồng chéo khiến anh nấc lên từng câu từ ngắc ngứ.

“Phainon… ưm… lạ quá…” Bàn tay anh đặt lên mái đầu trắng muốn đẩy ra, rồi lại hóa thành ôm vòng lấy gã trai. “Đừng hút nữa… đừng chọc nữa… anh… anh…”

“Đến với em nào.”

Lỗ nhỏ dần siết chặt quanh ngón tay của Phainon đủ để kẻ phía trên hiểu điều gì sắp tới. Móng cùn luồn vào tóc gã, cào mạnh lên da đầu, chẳng hề hay biết đau đớn chỉ làm Phainon thêm hưng phấn. Ba ngón tay chụm lại đụ thật mạnh vào cái lồn của Anaxa, tận hưởng khoảnh khắc cả cơ thể anh nảy lên cong cớn khi gã chà mạnh lên âm hộ và hột le đã phồng rộp. Cao trào đầu tiên làm Anaxa phải hét lên, dịch nhờn phun trào đổ đầy tay gã như thác. Sắc hồng nhạt non tơ dần chuyển thành đỏ hồng của trái chín, miệng nhỏ e ấp cuối cùng cũng nếm mùi sắc dục đủ để nuốt ngon lành bốn ngón tay gã.

“A! Ưm… sướng quá…”

Phainon cũng chẳng thể nhịn lâu hơn nữa, con cặc cương cứng của gã đã chảy đầy tiền dịch khắp quy đầu, nóng lòng được khám phá âm đạo của Anaxa. Khi bốn ngón tay dần đưa đẩy trơn tru và cơ thể người bên dưới hẵng còn lâng lâng với khoái cảm chưa tan hết. Với lấy chiếc gối ngay tầm tay kê xuống dưới eo Anaxa, gã thẳng lưng nhấc bổng eo anh lên đặt dương vật to béo ngay trước âm vật, nhẹ nhàng cọ xát để dịch nhầy dính đầy phần thân gân guốc rồi mới cẩn thận đẩy đầu cùn vào cửa huyệt nhỏ xinh.

Sự xâm nhập làm mắt Anaxa mở to, tư thế này khiến anh thấy rõ quá trình xâm nhập của gã trai. Nhìn con quái vật của Phainon từng chút một biến mất, còn âm đạo bị tẽ mở thì cứ căng đầy lên. Kích thích thị giác cùng lúc với cảm nhận từ giữa hai chân làm Anaxa run rẩy.

“To quá, không vừa… không vừa đâu.” Mái đầu xanh mướt mồ hôi lắc nguầy nguậy trong sợ hãi khi gã mới đưa được một nửa vào trong.

Cắn mạnh vào má trong để giữ tỉnh táo trước cái lồn đang siết chặt quanh dương vật của bản thân, Phainon cố gắng xoa dịu anh.

“Được mà, đừng căng thẳng, làm theo em nhé.” Gã nhỏ nhẹ hướng dẫn, chầm chậm xâm nhập từng chút theo nhịp hô hấp của Anaxa. “Hít thật sâu, rồi thở ra… đúng rồi. Tiếp tục như thế…”

Dần bình tĩnh hơn, Anaxa rên rỉ học cách tận hưởng khi con cặc gã lún ngày một sâu vào âm đạo, cọ lên vách huyệt bằng phần trụ căng cứng. Và rồi kêu lên thành tiếng khi gã đã vào tới tận gốc bên trong lồn nhỏ ướt đẫm.

Quai hàm Phainon banh chặt, gã cũng không kìm nổi những tiếng gầm gừ khi đã được Anaxa ăn trọn. Phát điên trong cảm giác trơn trượt và mềm mịn đang vuốt ve lấy dương cụ của bản thân.

“Tuyệt quá… anh nuốt hết em rồi.”

Thở dốc, gã trai gẩy nhẹ đi những lọn tóc mái bết dính trên má Anaxa, tận hưởng và chờ đợi để người bên dưới tự thích nghi và điều chỉnh bản thân. Khi nhận thấy vách thịt hóp lấy gã tới phát đau dần thả lỏng, eo nhỏ lén lút di chuyển và lập tức bị gã tóm lấy.

“Sao thế, Anaxa.” Gã hơi lùi lại, rút khỏi chốn ấm nóng và ướm hỏi. “Anh phải nói thì em mới biết được.”

“Ngứa… bên trong ngứa lắm, làm ơn.” Không chút phòng bị, Anaxa ngoan ngoãn nghe lời mà chẳng biết gì về sự trêu chọc của gã.

“Là chỗ này sao?” Vừa hỏi Phainon vừa thúc thật mạnh vào trong rồi lại lập tức rút ra, thay đổi góc độ để đâm sâu vào vị trí khác. “Hay chỗ này.”

“Ư… ưm…”

Vui thích lưng chừng làm Anaxa sung sướng lại khó chịu, anh trừng mắt lườm gã trai tỏ ý trách móc, dù vành mắt đỏ hoe cùng con ngươi ậng nước chỉ làm gã hứng tình hơn. Thêm một lần nữa vào tới lút cán, và giờ Phainon đã tìm đúng hướng. Lưng Anaxa ưỡn cong, đầu lúc lắc ngửa ra sau với miệng há hốc.

“Sao thế, em đang vào trong anh mà.” Cảm nhận miệng nhỏ sâu trong đón lấy quy đầu như ấp ôm thứ đã luôn khao khát, gã trai rít lên. “Ôi, cổ tử cung anh mở sẵn cho em sao? Dễ thương thế!”

Phainon cũng bắt đầu mê say tới mất kiểm soát, gã buông lời tục tĩu trong khi nắc liên hồi vào lồn nhỏ của người bên dưới. Chọc phá lối vào phía trong cho tới khi nó chịu lỏng ra để gã có thể chui hẳn vào khoang sinh sản của Anaxa. Tiếng kêu của anh chỉ còn lại những âm tỉ tê vô nghĩa, thốt ra theo nước dãi chảy dài khỏi khóe miệng. Đôi tay chới với xoắn chặt lấy ga giường nhàu nhĩ bên dưới, thân mình loang lổ dấu hôn quằn quại giữa nhục dục. Những cú đâm sâu và chậm của Phainon dần trở nên nhanh hơn, gã hổn hển thở dốc, nghiến răng ken két với khung cảnh bụng nhỏ của anh gồ lên thành hình dạng con cặc của bản thân. Thật dễ dàng để gã tìm thấy tử cung Anaxa qua lớp da mỏng như sắp bị đụ nứt toác, để đặt một bàn tay lên đó và nhấn xuống.

“Nhìn này, đây là nơi em sẽ thụ tinh cho anh, và đứa trẻ sẽ ra đời.” Chỉ với một câu nói, và gã cảm nhận được một luồng dịch chợt tưới thẳng lên quy đầu. “Con của chúng ta, em mong chờ đứa nhỏ lắm.”

“Đừng… làm ơn đừng nói.” Chính người đã ngỏ lời một cách bồng bột với Phainon lại trở nên xấu hổ, nhưng đã quá muộn để Anaxa có thể chạy trốn khỏi rắc rối mà chính anh bắt đầu.

“Hay anh muốn gọi là phối giống?” Gã tiếp tục cười khúc khích trêu chọc một cách đểu cáng. “Bị em địt tới mang thai ngay lần đầu tiên, đó có phải điều anh đã khao khát không?”

Cảm giác nóng ấm ướt át siết mạnh hơn vào dương vật gã một cách hoàn hảo làm Phainon ngày càng mất kiểm soát. Sao gã có thể tiếp tục nhịp điệu chậm rãi khi mà cơ thể dần bị khai phá của Anaxa sướng điên lên với những ngón chân co quắp và cái lồn thì bóp chặt như muốn giữ con cặc gã ở trong mãi mãi. Gã trai nhấp ngày một nhanh, ra vào âm đạo hết lần này tới lần khác cho tới khi cả dương vật bị tắm trong dâm dịch. Cuối cùng Phainon thúc thật mạnh tới tận cùng, tinh hoàn đập cả vào bờ mông cong mẩy của Anaxa, và bắn dòng tinh nóng hổi vào thẳng tử cung anh.

Cúi xuống ngậm lên đôi môi đang kêu không thành tiếng, gã ngấu nghiến môi mọng trong khi không ngừng lấp đầy Anaxa. Đôi tay mạnh mẽ ghì eo anh để đẩy háng họ chặt vào nhau một cách chiếm hữu, cho tới khi giọt tinh cuối cùng cũng đã nằm trong tử cung đáng thương của Anaxa, khiến nó căng phồng như một cục u trên bụng nhỏ. Phainon vẫn liếm láp, cướp đoạt hô hấp của người lớn hơn trong lúc càn quét khoang miệng hé mở, nơi cũng mềm mịn và ấm nóng hệt cái miệng bên dưới.

 

Gã trai bứt ra trong tiếng thở hổn hển, còn Anaxa thì vẫn ngây ngất với dư âm chưa dứt. Âm hộ giật giật quanh con cặc đã mềm đi, rỉ dịch thành vũng, biến vùng giữa hai chân thành bãi lầy.

“Tử cung… tử cung đầy quá… Bị đụ mang thai… mang thai con của em.” Anaxa bắt đầu mê sảng. “Sướng quá… Phainon…”

Lau đi những giọt mồ hôi nhơ nhớp trên gương mặt tinh xảo, Phainon cẩn thận lùi ra sợ khiến anh đau. Nhưng trống rỗng đột ngột ùa đến làm Anaxa cố siết thật chặt lỗ nhỏ để giữ lấy tinh dịch bên trong, song cửa huyệt bị kéo giãn quá mức khó mà khép lại, mặc cho dịch đục trộn với nước dâm cứ từ từ chảy ra. Đầu óc mụ mị chỉ còn nhớ tới mang thai làm anh vội cầu cứu, nấc lên xin xỏ đầy đáng thương.

“Không được… chảy ra mất rồi… Phainon…” Con ngươi xanh hồng mờ mịt tìm kiếm gã, tay quờ quạng bấu lấy vai kẻ bên trên với tiếng khóc. “Đứa bé…”

“Ngoan nào đừng sợ, em sẽ rót thêm cho anh ngay thôi.”

Gã dỗ ngọt, muốn bế Anaxa lên để bón cho anh miếng nước trước lúc một cuộc hoan ái khác lại bắt đầu. Nhưng Anaxa chỉ còn biết khóc và lẩm bẩm, cho tới lúc gã đồng ý nhét con cặc đã lại nửa cương vào lồn nhỏ của anh. Chẳng còn cách nào khác, Phainon đành phải bế hẳn anh lên, lê về phía tủ đầu giường bằng hai đầu gối còn miệng thì cố gắng dỗ dành Anaxa.

Khuyên mãi anh mới chịu nghiêng đầu nhấp vài ngụm nhỏ trên miệng cốc như mèo. Gã trai chép miệng, chẳng còn cách nào khác ngoài chủ động ngậm lấy rồi dùng mồm bón cho anh. Chủ yếu là gã sợ Anaxa bị mất nước, nhìn vào lượng dịch thể anh tiết ra vì khoái cảm là biết. Dần tỉnh táo hơn đôi chút, người trong lòng e dè chống tay lên ngực gã, ngại ngùng chẳng cả dám nhìn cậu chàng.

Vẻ e lệ đối lập với sự dâm đãng khi bị làm tới mất nhận thức khiến Phainon vô thức liếm khóe môi. Viễn cảnh gã sẽ được phá vỡ Anaxa, hết lần này tới lần khác trong nhiều ngày. Nhồi đầy tử cung anh bằng tinh dịch cho tới khi một hoặc có thể là hai kết tinh được hình thành trong bụng anh. Nhưng để chắc chắn, họ sẽ bên nhau suốt những ngày mẫn cảm của Anaxa, đảm bảo anh được chăm sóc chu đáo và không bỏ lỡ cơ hội thụ thai.

Nghĩ tới thôi là Phainon lại nóng ran, dương vật mau chóng căng cứng, chèn chặt âm hộ trơn trượt của Anaxa. Chẳng chút ngần ngại, gã tựa đầu vào hõm cổ anh thủ thỉ xin phép, hông đã bắt đầu đưa đẩy mời gọi.

“Mình tiếp tục nhé, không thể bỏ lỡ kỳ rụng trứng của anh được.” Ngước đôi mắt xanh đầy mong chờ, Phainon tha thiết. “Phải cố gắng vì bé con nha anh.”

Anaxa lại lườm gã, và hiển nhiên vẫn chẳng có chút sát thương nào. Lần này Phainon làm mọi thứ chậm rãi hơn, không còn hấp tấp và hối hả như trước. Nhưng gã luôn tìm cách, để nhấp thật sâu, làm cả miệng huyệt lẫn cổ tử cung đều tê dại theo từng cú thúc. Chẳng mấy mắt anh dần mờ đục trong khoái cảm, chỉ còn biết ê a rên rỉ trên con cặc của gã.

Trong cơn phấn khích, gã trai to lớn nắc anh khi nói không ngừng về tình cảm đã cất giấu bấy lâu. Mũi hít hà hương bạc hà thoang thoảng, thỏa mãn cách nó dần trở nên ngọt gắt theo những giọt mồ hôi đổ trên da thịt Anaxa. Lần nào, khoảnh khắc xuất tinh vào trong cũng là lúc gã thủ thỉ muôn lần lời yêu, lặp đi lặp lại.

Suốt nhiều ngày, trừ những lúc Anaxa mệt tới lịm đi, hay lúc Phainon tạm rời khỏi để hâm nóng đồ ăn đã chuẩn bị sẵn, thời gian còn lại họ đều cuốn lấy nhau. Ga giường bẩn bị lột ra ném vào một góc, để rồi chẳng mấy chiếc mới thay lại nhàu nhĩ và dính đầy các loại dịch thể.

Phainon đưa mình vào trong Anaxa, hết lần này tới lần khác như một con thú không biết mệt. Ghì lấy eo nhỏ từ phía sau và dập vào lồn xinh đã sưng đỏ hết cả, hay giam anh trong ngực để dễ dàng bú mút cặp bồng đào nhỏ với núm hoa phồng rộp như sắp tiết sữa. Nhưng gã thích nhất có lẽ là khoảnh khắc nằm phía sau, nhấc chân Anaxa lên và thúc vào huyệt nhỏ ướt át từng cú sâu tới tận gốc, tận hưởng cảm giác được vuốt ve bởi vách thịt mềm mịn cho tới khi lại bắn hết vào tử cung đã đầy ắp. Thiếp đi với dương vật nằm yên trong âm đạo của Anaxa.

 

“Em yêu anh.” Hôn nhẹ vào thái dương người trong lòng, Phainon nhắc mãi chẳng biết mệt. “Dù anh làm em rối trí quá, mọi thứ cũng đảo lộn hết cả. Nhưng không sao, em đã chuẩn bị mười năm rồi.”

“Ngốc…” Thở gấp, Anaxa mắng gã với giọng điệu thều thào do khóc quá nhiều. “Đừng có… đừng có tỏ tình vào lúc này chứ!”

“Nhưng chờ bé con sinh ra rồi thì không kịp mất.” Nói rồi gã đặt tay lên bụng nhỏ căng tròn của Anaxa, xoa nhẹ. “Chẳng lẽ anh không tính chịu trách nhiệm với em sao? Em…”

Nghe không nổi nữa, người thì mệt chẳng hơi đâu đôi co với miệng lưỡi dẻo quẹo lươn lẹo của Phainon. Người lớn hơn ngán ngẩm đưa tay chặn cái mồm của gã lại, rồi lại mềm lòng bởi đôi mắt cong cong của gã. Bả vai dần chùng xuống, Anaxa khẽ rướn lên hôn khẽ lên cằm gã trai tóc trắng. Đơn giản là thể hiện cảm xúc, không hề mang nhuốm chút mùi vị tình dục nào. Anh vẫn còn rối ren để ngỏ lời đáp lại Phainon, song Anaxa chắc chắn là giây phút đó sẽ đến sớm thôi. Và hẳn là vẫn kịp lúc, trước khi thành viên mới của gia đình chào đời.

 

The End.