Actions

Work Header

Sẽ có những con cá phải trả gió

Summary:

Sẽ có những cơn gió phải trả cá.
Absolute Batjokes. Nsfw.

Notes:

Giờ tui mới biết Ellipsus có chức năng đăng tải trực tiếp lên AO3 luôn đó. Web đéo gì peak vãi l, tui yêu Ellipsus.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

“Đ-đây là cái chính nghĩa mày luôn cố rêu rao à?”

Jack khó nhọc rít lên, thều thào thốt ra một câu chửi rủa giữa những tiếng rên rỉ ngắt quãng mà vụn vỡ, từng luồng hơi nóng rát khó nhọc phả ra từ đôi môi sưng tấy nọ. Giọng nói tên đàn ông khàn đặc, yếu ớt, chẳng còn giống chút gì với giọng điệu lạnh nhạt, khinh miệt đã từng châm chọc, mỉa mai người anh hùng dơi thuở nào. Cổ họng gã đau rát, khô khốc thậm chí dường như còn nếm được vị máu tanh ngọt nơi đầu lưỡi mình khi cố gắng cất lời.

Tâm trí con quái vật nọ choáng váng, chưa kịp hồi phục sau hàng loạt cơn sóng khoái cảm chưa kịp nguôi ngoai, ù ù, mịt mù tựa một đống hỗn độn bết bát. Đầu óc tên đàn ông ong lên, quá đỗi rối loạn để có thể nghĩ suy tới bất kỳ thứ gì ngoài vài câu từ đe dọa vô nghĩa, ngoài một chút chống trả chẳng đáng kể. Tầm mắt cùng thần trí đều trở nên mờ nhòe sau lớp nước mắt sinh lý vương lại ở khóe mắt. Gã đã hoàn toàn kiệt quệ, kiệt quệ về thể xác lẫn tinh thần khi mà giờ đây, mọi sức lực - kể cả sức mạnh hay quyền năng - đều bị rút cạn, khi mà mọi tính toán, mưu mô, ác độc cũng hoàn toàn bay biến, chỉ còn lại chút lý trí ít ỏi may mắn sót lại sau hàng loạt chuỗi chịu đựng, giày vò cảm tưởng dài bất tận kia.

Gương mặt Jack Grimm phờ phạc, trống rỗng, mệt mỏi, lấm lem bởi biết bao nước mắt lẫn mồ hôi còn hơi ẩm ướt, thậm chí trên đôi gò má vẫn hây hây ửng hồng bởi những mảng phiêm phiếm đỏ chưa kịp phai đi. Mái tóc luôn được chăm sóc kĩ càng, vuốt gọn nay rối bù, vài lọn tóc xanh lá tối rũ rượi, phủ xuống, ôm lấy khuôn mặt nhưng vô tình che khuất phần nào đôi mắt mệt nhòa của gã khỏi ánh nhìn từ Bruce. Con ngươi màu rêu lẩn khuất giữa làn tóc mai ẩm ướt, chỉ đôi lúc thấp thoáng một ánh nhìn đầy rẫy căm thù ẩn dưới tầng tầng nước mờ nhòe. Còn, đôi môi gã bị giằng xé tới rách toạc, liên tục ứa ra máu, rồi cứ để mặc dòng chất lỏng ấy từng chút từng chút xuôi theo mà trượt xuống cằm, dần dà chảy xuống sâu hơn nữa.

Cánh tay gã vươn ra, đặt lên phần bụng rắn rỏi bên dưới mình, chật vật chống đỡ thân thể sắp sửa gục ngã của bản thân. Đôi chân gã gập lại, nửa ngồi nửa quỳ ngay trên đùi đối phương. Những đầu ngón tay thô ráp chạm lên các khối cơ trẻ trung, gã muốn cào thật mạnh lên làn da đó nhưng sự run rẩy khảm tận linh hồn chính gã khiến ước mong hèn mọn đó không thể nào thành hiện thực. Ngược lại, còn khiến khoảng ngăn cách ngắn ngủi giữa hai người lại càng thêm thu hẹp, khiến lồng ngực họ suýt soát áp vào nhau, khiến luồng hơi thở giữa cả hai gần như cuốn lấy nhau, khiến tầm mắt chàng trẻ kia ngay lúc này chắc chắn có thể thu trọn tất thảy dáng vẻ thảm hại tới cùng cực từ đối phương.

Dẫu vậy, đối lập với điều ấy, ở bên dưới, ngay ở dưới hạ thân nhầy nhụa và tê dại của con ác quỷ đội lốt này, vốn dĩ chẳng hề tồn tại bất kì khoảng cách nào. Dương vật Jack áp lên bụng Bruce, còn dương vật Bruce Wayne nằm trọn vẹn trong mị thịt mềm mại kia, thoải mái được bao bọc trong xúc cảm ẩm ướt mà quá đỗi ấm áp. Những nếp gấp khẽ khàng co lại, yêu chiều vuốt ve toàn bộ chiều dài của thứ dị vật đang đâm xuyên thủng qua chúng, chất nhờn rỉ ra theo mọi lần nó mấp máy, giống như muốn gào thét lên rằng chúng luôn và luôn luôn sẵn sàng để cho người anh hùng sử dụng.

Trước sự ngoan ngoãn nọ, thật khó để tưởng tượng được rằng chỉ mới vài giờ trước, nơi đây đã từng khô khan, chán ghét, phản đối, chống đối anh dữ dội ra sao, từng làm cho anh nhăn mày bởi cảm giác quá đỗi chặt chẽ từ đó. Có lẽ, tinh dịch từ những lần cao trào trước đó khi kết hợp với dịch cơ thể, với máu lại trở thành chất bôi trơn hoàn hảo nhất. Và, cái kiêu ngạo và cái hợm hĩnh, thứ tiền tài và quyền lực - kể cả của một kẻ đã từng đứng trên tất cả hàng trăm năm - cũng đều có thể bị xé toang bởi khoái cảm, bởi ái dục.

Tự tay biến kẻ thù mình trở thành bộ dạng thảm hại đến như vậy là điều tuyệt vời đến chừng nào cơ chứ?

Tâm can vị kị sĩ bóng đêm vô thức thấy thật thỏa mãn, có chút gì đó ngứa ngáy, một sự hả hê không nên tồn tại lại bỗng dưng trào dâng, lâng lâng tiếp nối với những tàn dư của hàng ngàn cơn triền miên.

Đôi bàn tay Bruce - thứ vốn đang siết lấy eo gã - bất chợt dời đi, bắt đầu chu du từng những mảng da thịt đầy rẫy vết bầm tím trải dọc khắp thắt lưng Jack, dần dà chạm ở phía dưới thân, chạm lấy giữa hai bắp đùi. Dấu vết do tinh trùng chảy xuống từ nơi tư mật của đối phương chưa kịp khô, hoàn toàn vẫn còn chút dính nhớp khi anh sờ đến. Bất chấp nỗ lực chống trả từ tên đàn ông, anh vẫn ép gã phải banh chân rộng ra, buộc trọng tâm gã phải hạ xuống, khiến vùng giao hợp giữa hai người bị kéo căng ra, tạo cơ hội cho bộ phận sinh dục cương cứng của Bruce tiến thêm một mi-li-mét nhỏ bé vào nơi cấm kị kia. Mọi thứ trong nơi đó lại tiếp tục co lại, bọc lấy, ôm trọn tới từng thớ gân của chàng trai, đặc biệt là khi phần đầu thô ráp của nó khẽ khàng trượt qua điểm gồ mẫn cảm nọ. Dịch thủy tiếp tục tràn ra, dọc theo đùi mà nhỏ thành từng giọt xuống ga giường bẩn thỉu.

Anh thầm thở hắt, sung sướng cảm nhận rằng vách tràng mềm nhũn kia hân hoan đón chào mình ra sao. Một mi-li-mét cực kì bé nhỏ ấy đối với anh giờ đây lại chẳng khác gì một bước đi gần hơn tới thiên đường khoái lạc.

Còn đối với Jack Grimm, một mi-li-mét đó lại là một cú ngã rơi sâu hơn vào địa ngục. Cơn đau âm ỉ bỗng chốc trồi lên, cảm giác bị lấp đầy quá đỗi gượng ép khiến gã giật nảy, run rẩy, gương mặt gã nhíu lại, những giọt nước mắt sinh lí không tài nào kiểm chế mà ứa ra khỏi đáy mắt vốn dĩ đã ươn ướt. Đầu óc gã dần trở nên quay cuồng, báo hiệu cho một chuỗi mê man, một cuộc rong ruổi, một lần giày vò khác. Mọi thứ tiếp tục lại mờ nhòa đi, méo mó hẳn đi. Khoái cảm lẫn lộn với đau đớn kéo tới, tàn bạo xối thẳng vào tâm trí đã chẳng mấy tỉnh táo của gã, nóng lòng cuốn trôi đi tất thảy những suy nghĩ chống đối còn lại.

Đằng trước, dương vật tên đàn ông khẽ co giật, yếu ớt rỉ ra dòng tinh loãng.

Một lần anh đâm vào là một lần gã xuất tinh. Có lẽ sẽ sớm thôi cơ thể Jack sẽ đầu hàng. Bruce thầm nghĩ, ánh mắt vô thức ngước lên, vô tình chạm phải đôi mắt đối phương - đối diện với đôi đồng tử đã ám ảnh anh trong biết mấy đêm dài. Con người màu rêu ướt nhòe, sắc xanh rùng rợn đầy chết chóc nọ tưởng chừng sắp sửa hóa thành hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ nát nơi đáy mắt, long lanh một vẻ yếu mềm bị bóp mẽ ra sau tầng tầng lớp lớp vỏ bọc gai góc. Anh vẫn có thể thấy sự cay nghiệt tới cùng cực trong mắt gã, nhưng nếu đem so với sự bất lực, bị cưỡng ép, không tài nào cam tâm nổi trước tình cảnh hiện tại, mọi hận thù, chán ghét đó đều hoàn toàn hóa thành mờ nhạt đến cực điểm.

Có thể đó là một cái bẫy lừa lọc khác từ con quái vật giả tạo này, một bộ dạng thảm hại được cố gắng trưng bày ra hòng che mắt Bruce, đợi anh sơ hở mà thẳng tay giết chết anh. Hoặc, cũng có thể là sự thật. Dù vậy, anh mong rằng đó là giả dối. Bởi lẽ, điều ấy là thứ duy nhất mà anh có thể lấy làm cái cớ để bao biện cho ham muốn của chính mình, có thể tự thuyết phục mình xuôi theo những tưởng tượng đầy bại hoại mà khỏi phải trăn trở.

Một nỗi đê mê lạ lùng chợt bùng lên, cảm giác thỏa mãn kì quái kia lại trỗi dậy mạnh mẽ. Khoái cảm của thống trị. Điều đó thúc đẩy Bruce mau chóng hành động, tiếp tục khai phá nơi tư mật đầy ẩm ướt của chính kẻ thù, khao khát muốn lột trần toàn bộ con người gã.

Rồi, thân thể tên ác quỷ bắt đầu lảo đảo, tựa như thể sắp ngã gục, như thể sắp ngả vào lồng ngực người anh hùng dơi nhưng ngay sau đó, gã nhanh chóng tự gượng dậy. Chắc hẳn rằng, lòng kiêu hãnh không cho phép gã gục ngã ngay lúc này, mặc kệ rằng cổ họng mình có đang đau rát tới chừng nào, mặc kệ rằng tâm trí mình có đã hồi phục được chút nào sau hàng loạt sự hành hạ tàn nhẫn kia hay chưa, mặc kệ rằng bộ dạng hiện giờ của bản thân có đang thảm thương đến thế nào đi chăng nữa. Gã không cho phép mình cúi đầu, càng không cho phép mình chịu đầu hàng trước kẻ ngu xuẩn gã từng khinh miệt, càng không tài nào chấp nhận được rằng bản thân phải chịu thất bại trước một thứ quá đỗi tầm thường - ái dục.

"Mày..."

Thêm lần nữa, Jack rít lên, khó nhọc bịt chặt những tiếng rên rỉ, chôn chúng vào tận sâu cổ họng nghẹn ứ. Gã cố gắng bật thốt ra lời chửi rủa yếu ớt nào đó để cứu vớt lấy lòng kiêu hãnh của chính mình, mặc cho bên dưới hạ thân gã đã mất cảm giác, bị lấp đầy bởi hàng trăm cú thúc nhắm chuẩn xác tới điểm nhạy cảm nhất nơi mị thịt. Khoái lạc vừa tích tụ vừa lây lan, tàn nhẫn nghiền nát từng tế bào đang run rẩy chực chờ đầu hàng. Những luồng hơi thở nóng rát tưởng chửng như thể bị cắt đứt, chỉ còn lại chút vỡ vụn quanh quẩn giữa thinh không thấm đẫm nhục dục.

Miệng lưỡi gã cứng đờ, chật vật mãi mà chẳng thể cất lên nổi bất kì câu từ hoàn chỉnh nào ngoài vài tiếng thở nặng nề, vài tiếng nấc không thể kiềm chế. Giờ đây, mọi cơ quan trong người tên đàn ông tựa đang căng ra, hư hại và dễ bị tổn thương đến lạ lùng. Một lần nói, một lần hít thở, một lần suy nghĩ, một lần rùng mình, một lần giãy dụa, một lần run rẩy đều có khả năng khiến gã quay cuồng.

Trong khoảnh khắc đối phương cố thầm thì, khoảnh khắc cánh miệng rách tươm kia khẽ hé mở, Bruce dường như còn có thể nhìn thấy rõ có vài vết máu đã khô đang bám chặt lấy khóe miệng nọ. Màu đỏ từ chúng thô bạo đè lên phiến môi vốn luôn nhợt nhạt của gã, trông hệt một lớp màu đỏ son rực rỡ tới chói mắt. Màu son ngai ngái vị gỉ sắt và thoáng mùi tanh tưởi, có cả đau đớn, sung sướng cùng đọa đày.

Bruce khẽ liếm môi, vô thức để ánh mắt bản thân càng thêm xoáy sâu vào nơi đỏ mọng ấy, mong muốn được đặt môi mình lên vào nơi đó, muốn sa vào đó, muốn tận hưởng đó, muốn giằng xé nó.

Và, anh đã làm. Dán môi mình lên đôi môi bầm tím ấy, Tàn bạo nuốt chửng mọi thanh âm, mọi lời chửi rủa, mọi lời cay nghiệt từ tên đàn ông. Anh nếm thấy vị máu, nước bọt. Anh cảm nhận được độ mềm, độ ướt át trên phiến môi đối diện. Anh mơn trớn lên nó, anh khoan khoái khi thấy đầu lưỡi kẻ thù bị buộc phải xuôi theo sự điều khiển của anh.

Bên dưới, dương vật tiếp tục tấn công, ồ ạt thẳng tiến vào vách tràng mềm nhũn mà chẳng có lấy một chút thương xót. Nó tàn bạo nghiền nát các thớ gân mẫn cảm, đâm chọc vào đó với tất cả sức lực lẫn khao khát, không quan tâm rằng nơi đó vẫn chào đón hay đã quay ra chán ghét. Toàn thể chiều dài đó cứ thế mà hết rút ra rồi đâm vào, dưới một tần xuất chỉ có nhanh hơn chỉ không hề chậm đi. Nó men theo dịch bôi trơn, đăm đăm tiến thẳng vào, khai phá nơi chật hẹp này, rong ruổi, tựa như rằng phía trước là một chiếc tử cung đang sẵn sàng thụ tinh vì chúng.

"M-mày sẽ phải hối hận vì điều này, Bruce."

Dứt khỏi nụ hôn, Jack Grimm chửi rủa, giọng nói gần như lạc hẳn đi vì điểm nhạy cảm nhất đang không ngừng bị chèn ép. Đôi bàn tay gã âm thầm đặt lên yết hầu người anh hùng, các đầu ngón tay trực tiếp ghì lên dây động mạch dưới lớp da, bàn tay gã âm thầm dần dần siết chặt lại. Đầu ngón tay bắt đầu dùng sức, máu dưới cổ Bruce từ từ rỉ ra móng tay Jack.

Lòng kiêu ngạo quả thật không cho phép gã ngã quỵ nhưng hỡi ôi, nếu chỉ có mỗi nó cũng chẳng thể vớt vát được thêm điều gì nữa, chỉ chuốc lại thêm đau khổ, tủi nhục và sự giày vò khác cho gã mà thôi.

Bruce Wayne thừa hiểu điều này và có lẽ, chính Jack cũng thừa biết.

"Tao không hối hận, vì đây là điều mày đáng phải nhận, Jack."

Bruce tiến tới, để gương mặt mình gần hơn với khuôn mặt Jack, mặc kệ rằng đối phương đang cố tấn công bản thân anh đi chăng nữa. Làn hơi thở nóng bừng phả vào vành tai đỏ ửng của gã, giọng nói khàn khàn vang lên đều đều, thủ thỉ một cách đầy thản nhiên như thể đang nói đến một lẽ hiển nhiên tới mức lố bịch. Khoảnh khắc này, khoảng cách giữa họ đã trở thành điều dĩ vãng. Bởi lẽ ấy mà vùng giao hợp dưới hạ thân tên quái vật càng thêm khít khao, dị vật to lớn và bỏng rát đó trượt vào sâu hơn, cọ xát lấy vách tràng yếu ớt kia.

"Nhớ những đứa trẻ mày đã hấp thụ chứ? Tiếng rên rỉ của mày giờ đây có giống với tiếng khóc của chúng trước khi bị giết không? "

Jack Grimm ngửa cổ ra sau, đôi bàn tay cũng thôi bóp cổ Bruce, thay vào đó là dùng để đẩy vị kị sĩ kia ra thật xa khỏi mình. Gã vùng vẫy hòng thoát khỏi vòng tay rắn rỏi kia. Dẫu vậy, dưới sức ép kinh khủng từ khoái cảm - thứ dần dần trở nên quá đỗi rồ dại theo tiết tấu ngày càng nhanh dần, tàn bạo dần của Bruce - mọi chống cự đều là vô nghĩa.

Dịch nhầy rỉ ra từ nơi tư mật, tưới ướt đẫm cả bộ phận sinh dục của Bruce lẫn một mảng ga giường nhăn nhúm. Xúc cảm nhớp nháp, ướt đẫm mà ấm áp đó kích thích anh, mỗi lúc một nhiều hơn, tựa như cố gắng mời chào anh hãy mau chóng tiến vào khi anh rút đi, tựa như cố níu giữ lấy anh khi thúc vào. Vài âm thanh va chạm giữa da thịt với da thịt, đầy ướt át và thân mật, vang lên quá đỗi rõ ràng cùng với những lời buộc tội từ người anh hùng.

"Nhớ những cựu điệp viên CIA mày từng giết hại chứ? Bộ dạng thảm hại của mày giờ đây có giống với dáng vẻ họ cầu xin mày tha mạng không?"

Jack ú ớ trước hàng ngàn cơn sung sướng cồn cào dưới thân. Đầu óc hết choáng váng vì bị giày vò, lại đến chịu đựng khoái lạc cảm tưởng bất tận ấy, rồi lại đến tủi nhục. Lớp vỏ bọc kiêu ngạo thuở nào nay đã vỡ tan tành, tan thành trăm mảnh, hoàn toàn bị lột trần đến trần trụi bởi tình dục.

Đôi chân gã yếu ớt co lên, quấn lấy thắt lưng Bruce Wayne, gắng gượng bấu víu lấy chàng thanh niên dẫu cho sức lực kiệt quệ đến cùng cực. Đôi chân run rẩy, đôi lúc quấn lấy eo đối phương thật chặt, nhưng đôi lúc lại mềm nhũn ra, chỉ có thể banh rộng mà để mặc người nọ luồn vào, giày xéo phần hạ thân tê dại. Tinh dịch lẫn dịch nhầy xuôi theo bắp đùi mà chảy xuống, khiến nguyên phần thịt đùi non ở phía trong ướt đẫm và dính nhớp.

"Nhớ những nạn nhân bị mày ép buộc trở thành quái vật không? Cảm giác bất lực của mày giờ đây có giống với cảm giác của họ khi buộc phải quy hàng mày không?"

Đằng trước, dương vật gã đàn ông chẳng biết đã xuất tinh ra biết bao lần, tinh dịch loãng bám lên bụng của cả hai người, càng khiến nơi giao hợp giữa họ thêm bẩn thỉu và ướt át.

Thân dưới của Jack Grimm trướng lên, cảm giác bị lấp đầy tới tận cùng khiến tâm trí gã bắt đầu nảy ra ảo giác. Gã thậm chí còn thoáng nghĩ rằng bao tử mình có thể bị xuyên thủng bởi dương vật, rằng ruột gan gã hoàn toàn có thể bị ngập chìm trong tinh dịch, máu, dịch nhờn và ám cái thứ mùi tanh tưởi từ chúng. Và, rằng, gã hoàn toàn có thể bị đụ đến chết.

"Nhớ những người dân vô tội ở những đất nước mà mày đã hãm hại không? Sự chật vật của mày giờ đây có giống với sự tuyệt vọng của họ không?"

Cuối cùng, con quái vật từ bỏ lòng kiêu ngạo của mình, ngả người dựa vào vòng tay Bruce, để gương mặt lấm lem nước mắt của mình tựa lên hõm vai đối phương. Bên tai vẫn vang vọng rõ những lời nói kia, trong khi đầu óc vẫn còn quay cuồng, cố nghĩ ra cách để làm sao không còn chịu sự giày vò này thêm nữa.

"Đây là sự trừng phạt dành cho mày."

Cao trào đến cũng là lúc Bruce thầm thì vào tai Jack như vậy. Một luồng tinh dịch bỏng rát ngay lập tức bắn vào trong cơ thể tên đàn ông này, rót đầy mọi ngóc ngách nơi mịt thịt mềm mại nọ. Cơ thể gã run lên, co lại, đôi vòng tay yếu ớt bám víu lấy đối phương.

Tận hưởng. Khuất phục.

Bruce Wayne nghĩ rằng mình đã thắng.

Cho tới khi một cơn đau nhói bất chợt đánh thẳng não bộ anh, một cơn đau từ vành tai. Máu đỏ tràn ra, nhuộm đỏ thẫm ngay vùng cổ vị kỵ sĩ bóng đêm. Nỗi đau khiến anh kéo con quái vật kia ra khỏi lòng mình, nhìn thấy rõ ràng một sắc đỏ quá mức chói mắt ngay ở trên đôi môi gã.

Jack Grimm nhổ miếng thịt tưới rói ra khỏi miệng mình, dẫu cho thần sắc vẫn chưa hồi phục sau khoái cảm vừa qua nhưng ở trên môi đã nở một nụ cười đầy trào phúng.

 


Written by a human in Ellipsus.

Notes:

Siêu hoan nghênh những bình luận của mọi người 🥹🥹🫶